《翘传》,以前和她一起读过的书。学生时代背得滚瓜烂熟的,如今只记得前面四句了,他在心里默诵: Tram nam trong coi nguoi ta, Chu tai chu menh kheo la ghet nhau. Trai qua mot cuoc be dau, Nhung dieu trong thay ma dau don long.
走到大街上,他终于松了一口气,但情绪还在刚才的艺术氛围中,他边走边向阿云普及关于绘画的知识:“Co cau noi nhu nay de noi ve nen my thuat VN: Nhat Tri, nhi Van, tam Lan, tu Can.”(越南美术可以用这句话来总结,一 Tri,二Van,三Lan,四Can,这四个画家就是一部越南美术史。)
阿云笑: “这个逻辑我懂,简短总结嘛,中国也有,像我们说中国文学,也有个短句:鲁巴茅郭老曹。”
“我在书上看过。”对于中国文学,阿越还是略懂一二,阿云讲的这些,他还是有印象的。
"Nhat Tri, nhi Van, tam Lan, tu Can." 阿云念了几遍。
“Em nho duoc chua? (记住了吗?)”
“Em da nho duoc roi !(记住了。)”阿云笑着骄傲地回答,神采飞扬。
"Nhat Tri, nhi Van, tam Lan, tu Can……Nhat Tri, nhi Van, tam Lan, tu Can……"两人拉着手,念诵着回家了。